Đây là những ý kiến của các nhà nghiên cứu (Spanggaard và cộng sự 2001, Gram and Ring 2005, Balcázar và cộng sự 2006, Vine và cộng sự, 2006; Farzanfar 2006, Gómez và Balcázar 2008) về những đặc điểm quan trọng trong việc lựa chọn một probitic cho các ứng dụng trong nuôi trồng thuỷ sản.

Merrifield và cộng sự (2010) đã so sánh các đặc điểm này và mở rộng chúng để đưa ra danh sách các tiêu chí sau đây (trong đó E chỉ ra một tiêu chí thiết yếu và F cho thấy một tiêu chí có lợi). Các probiotic phải đạt các tiêu chí sau đây:

1. Không phải là đối tượng gây bệnh, không chỉ đối với các loài ký chủ mà còn liên quan đến các loài thủy sản nói chung và người tiêu dùng người (E)

2. Không chứa các gen kháng thuốc được mã hoá bằng plasmid (E)

3. Phải chịu đựng được môi trường có muối mật và độ pH thấp (E) trong hệ tiêu hóa

4. Có thể bám dính hoặc phát triển tốt trong màng nhầy ruột (F)

5. Có khả năng cố định trên bề mặt biểu mô ruột (F)

6. Nên được công nhận là an toàn để sử dụng như một phụ gia thức ăn (F)

7. Nên có đặc tính đối kháng đối với một hoặc nhiều mầm bệnh quan trọng (F)

8. Nên sản sinh ra các enzyme tiêu hóa ngoài (ví dụ chitinase nếu các chất giàu chất chitin được đưa vào thức ăn, hoặc cellulase nếu thức ăn có nhiều thành phần thực vật) hoặc vitamin (F) như viamin nhóm B, C…

9. Phải là vi sinh vật bản địa đối với môi trường cơ thể động vật thủy sản hoặc môi trường nuôi (F)

10. Vẫn tồn tại trong điều kiện bảo quản thông thường và đủ mạnh để tồn tại trong các quy trình công nghiệp chế biến thức ăn như nhiệt độ cao (F).

Từ góc nhìn thực tế và thương mại, người ta nhận thấy rõ ràng rằng các loại vi khuẩn từ danh sách GRAS và các tiêu chuẩn an toàn của Qualified Presidents of Safety (QPS) của Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA) sẽ thuận lợi trong việc thương mại hoá một probiotic.

Rõ ràng là việc tìm kiếm một vi khuẩn cụ thể có tất cả hoặc thậm chí hầu hết các đặc tính này là rất khó khăn, và do đó một số nhà nghiên cứu và các sản phẩm thương mại đã chấp nhận áp dụng đồng thời Số lượng các chủng/chủng vi sinh vật trong các chế phẩm “đa loài” để mở rộng số lượng các đặc tính có lợi có thể đạt được khi áp dụng.

Source: Trị Thủy, TepBac